CAFE CUỐI TUẦN: BÀI VĂN TẢ CHÓ

CAFE CUỐI TUẦN: BÀI VĂN TẢ CHÓ
Cô giáo ra đề văn: “Em hãy tả con chó nhà em”. Chắc chắn hầu như tất cả các em đều làm. Nhà em nào không có nuôi chó thì hãy tưởng tượng ra chó mà tả. Chó nghênh ngang đầy đường, ngày nào chẳng nghe chó sủa, chó hăm he…
Riêng có một em làm bài chỉ có hai câu: “Nhà em không có nuôi chó. Chừng nào nhà em nuôi chó, em sẽ tả”.
Cô giáo phê: “Cạn lời”. Và yêu cầu về nhà làm lại.
Vậy là học sinh phải làm lại theo yêu cầu của cô giáo.
Nghe đồn khi cầm bài về nhà, nó hỏi bố: Thưa bố, con phải làm lại thế nào?
Bố nói: Thì con cứ tả con chó hàng xóm.
Nó không chịu: Nhưng đề yêu cầu tả con chó nhà mình mừ…
Bố gãi đầu: Ừ nhề. Nhà mình không nuôi chó. Hay để bố đi bắt trộm một con?
Nó nói: Bố không sợ bị đánh chết à? Bọn trộm chó bị đánh chết như chó đấy, bố không thấy sao?
Bố lại gãi đầu: Thôi được. Đề yêu cầu tả chó nhà em. Tức phải là chó do nhà em nuôi. Nhưng nhà em thì không nuôi chó mà nuôi đầy tớ. Hay là con tả đứa đầy tớ trung thành của nhà mình vậy?
Nghe đồn sau đó thằng bé đi tìm hiểu loài chó và kết quả bài văn miêu tả như sau:
Nhà em có nuôi một đàn chó. Trong đàn chó ấy có con chó to lớn đầu đàn xứng đáng là đầy tớ trung thành nhất của nhà em. Nó ăn cực khỏe, cục to cục nhỏ gì nó đều xơi sạch. Các con khác nổi điên sủa toáng lên. Và chúng tranh chấp quyết liệt, cắn xé nhau để chia lại các cục to cục nhỏ mà ăn.
Em từng rất mất niềm tin vào cái đàn chó này, nhất là con chó to lớn kia. Nhưng bố em thì yêu nó. Bố em bảo nếu không có nó thì còn loạn hơn. Bố nói, chúng chỉ tranh chấp tạm thời trong nội bộ thôi. Còn đối với người ngoài thì chúng rất đoàn kết vì đại cục. Bằng chứng là mỗi khi có ai chọc chúng, chúng cùng nhau sủa dữ dội và xem tất cả đều là thù địch để cùng nhau giữ vững lập trường đập tan sự thù địch đó.
Em thấy cũng phải và chịu khó quan sát để thấy hết vẻ đẹp hào hùng của đàn chó yêu chó quý của nhà mình.
Một hôm vào buổi sớm mai, có con chó cái xinh đẹp nhất đàn bước ra sân õng lưng, chổng đít, vươn vai đón ánh mặt trời. Mõm nó nghếch lên hít thở như thể đón bắt mùi phân bắc từ bể phốt bốc lên. Nó sủa ba tiếng vang lừng chào buổi sớm. Cả đàn chó sủa theo sảng khoái. Có con sủa du dương trầm bỗng như hát, như ngâm thơ. Dàn đồng ca trỗi dậy thật vui tai.
Con chó lớn đầu đàn đang nằm trịnh trọng trên vỉa hè bỗng nhảy xồ ra, chạy đến sau lưng con chó cái xinh đẹp. Nó nhìn ông mặt trời đỏ lựng rồi tức cảnh sinh tình, cây bút sáp đỏ lòm không biết ở đâu chòi ra vẽ vào đít con chó cái. Ban đầu nó vẽ nguệch ngoạc. Sau mấy đường phác họa, ngòi bút của nó đi những đường nhanh, dứt khoát, mạnh mẽ đến mức không còn thấy cây bút đâu. Chỉ thấy nó ôm chầm con chó cái bằng tất cả sự cuồng nhiệt. Nó đạt đến mức điêu luyện khi quay ngược người mà vẫn vẽ tốt…
Những con chó khác bao quanh, con ngửi đít, con liếm lông, con thò bút ra để sẵn sàng phóng bút. Dàn đồng ca đẩy lên cao trào: cố lên, cố lên…
Đến lượt em cũng cổ vũ: cố lên! cố lên…
Chao ôi, sức mạnh của chó. Cảnh tượng đẹp mắt chưa từng có. Em yêu đàn chó nhà em như yêu những đầy tớ trung thành của nhà em và cũng là của mọi người.
——
P/S: Nghe đồn lần này cô giáo phê: Sa mạc lời! Nhưng cô đã giấu biến cái bài văn đó, không trả bài cho học sinh. Có lẽ cô cũng không yêu cầu làm lại nữa! he he…
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!

4 Replies to “CAFE CUỐI TUẦN: BÀI VĂN TẢ CHÓ”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *