CHUYỆN NÀNG TÔ THỊ

CHUYỆN NÀNG TÔ THỊ
Chuyện tình oan nghiệt lắm người ơi
Anh ruột Tô Văn thuở thiếu thời
Ném đá đầu em rồi bỏ trốn
Mẹ buồn nhắm mắt, Thị mồ côi !
Rời xa Kinh Bắc đến Tam Thanh
Tô Thị ở nuôi đến trưởng thành
Nét đẹp yêu kiều vang xứ Lạng
Nết na thùy mị ít ai tranh.
Tô Văn phiêu bạt tận Cao Bằng
Ở đợ người Hoa quá chục năm
Bán thuốc đường xa,qua tỉnh Lạng
Gặp nàng Tô Thị,mối tơ giăng…
Anh em ruột thịt chẳng ai hay
Trời đất nỡ gieo hạt đắng này
Họ có một con chồng mới biết
Em mình là vợ oái ăm thay !
Tô Văn quyết gỡ mối dây oan
Chàng đã đầu quân,bỏ lại nàng
Giải thoát cho em tìm bến mới
Em không hiểu được mối tơ mang…
Nàng chẳng lấy ai,chỉ nhớ chồng
Vọng phu trên núi giữa mưa giông
Sấm vang chớp giật lay ảo vọng
Vẫn đứng trơ gan chịu lạnh lùng !
Thương nàng Tô Thị cõng con thơ
Mắt giỏi ngàn xa cõi mịt mờ
Mơ tưởng chồng về trong tuyệt vọng
Nghìn thu hóa đá đứng chơ vơ !…
Hà nội ngày 12-4-2014
Nguyễn Văn Pứ

18 Replies to “CHUYỆN NÀNG TÔ THỊ”

  1. Nàng Tô Thị hóa đá ngày nào đã bị đánh mìn lấy đá nung vôi rồi. Bây giờ chỉ là khối Xi măng+đá. Ngay xứ Lạng cũng có quan tâm đến nàng nữa đâu! Cứ mạnh mồm là “Dân trí cao”.

  2. Hay lam anh ! câu chuyen đươc viêt lai bằng thơ ngăn gọn ma suc tich dễ nhơ, dễ thuộc , rat thich !

  3. Vâng. Buồn lắm thầy giáo ơi, môi trường hủy hoại cảnh quan hoang hóa… Cứ như vậy… Rồi dẽ còn đến đâu nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *