NẮNG CHIA

NẮNG CHIA
Thơ Nguyễn Đăng Hưng
Nắng lên, chia nửa vườn tôi
Nửa kia còn lại, dạt trôi về nguồn
Sá gì gió nổi mưa tuôn
Đời tôi cõi tạm, giọt buồn thinh không
Người về bên ấy xuôi dòng
Mình tôi đứng đợi chờ mong tháng ngày!
Dõi trông thế sự đổi thay
Giật mình thức dậy trắng tay mộng huyền!
Liège 4/5/2017

36 Replies to “NẮNG CHIA”

  1. Thơ hay đầy tự sự!
    Nhưng Thầy ơi, hình như là “dõi trông” và “giật mình” Thầy ạ 🙂

  2. Thơ trà dư tửu hậu mà viết sai chính tả nhiều quá!
    Tuôn thay vì TUÔNG
    Suôi thay vì Xuôi
    Giật thay vì GIẶC

    Mộng huyền nếu có nghĩa là Mộng Hão Huyền
    thì làm gì có trắng tay hay Đen Tay?

    1. tuôn ok, còn suôi thì chưa đồng ý! Còn cảm nhận thơ thì hoăc có hay không bác ạ, miễn bàn!

  3. Trắng tay mộng huyền là tất cả như cơn huyễn mộng chẳng còn gì trên tay…

  4. rứa là:
    ‘Giấc Namkha khéo bất bình
    Bừng con mắt dậy thấy mình tay không’
    Có đấy nhưng ở cõi ngoài
    Đau ơi non nước lội lầm
    thời nay

    !?!

  5. Người Nhật thì ghét người khen nịnh mình.
    Người Hàn quốc thì không ưa người chê mình
    Người Việt thì chỉ thích ngươi khen mình và
    không ưa người chê mình!

    1. Cũng tuỳ nhé anh
      Thầy sống chính ở nước ngoài
      Có viết tiếng Việt đâu
      Thầy là dân kỹ thuật và nhà khoa học nữa nhé!
      Em ở VN thường xuyên viết còn phải check tới check lui nữa là 🙁

  6. Cả hai bài đăng đều đúng thầy không viết sai một lỗi chính tả nào ! Xin các bạn đọc kỹ lại nhé !

    1. Bài thơ trên ” Rằng hay thì thật là hay, (nhưng mà) Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào” , sao lời lẽ lại bi quan thế hả THẦY ??? tính năng nổ, nhiệt tình, phong thái xung kích của HIỆP SĨ ngày nào ! đâu rồi hả anh HƯNG quý mến của chúng tôi ?? ?? Khi nào bớt b

  7. Về chính tả thầy viết tiếng Pháp, tiếng Anh tốt hơn tiếng Việt. Người gốc Quảng Nam thì hầu như bị sai ở dấu hỏi và ngã. Các chữ có chữ g đằng sau, kg phân biệt được, chữ cuối là c hoặc t cũng vậy. Ví dụ: Tuôn viết là tuông, giấc viết là giất… Nên biên tập cho các bài viết của người miền Trung phải rất kỹ lưỡng những điều này. Điều đó cũng bình thường thôi, chứ kg phải chỉ thích người khen mình đâu bác Xuan Loc Nguyen ạ!

  8. Riêng về ngôn ngữ, bác Xuan Loc Nguyen nhận xét từ trắng tay chưa chuẩn… có phần đúng. Nhưng trong trường hợp này hiểu được tâm tư của thầy thì chữ trắng tay lại “đắt” bác ạ.

  9. Nguyen Thi Tam Thanh Đặc sản của Quảng Nôm là sai chính tả mà…haha… độc đáo lắm đó nghe!

  10. Thì tui có chê gì đâu, đã nói câu mở đầu là “trà dư tửu hậu” mà!
    Với lại anh Hưng với tôi thì có xa laj gì nhau!
    Tui cũng ở Tây Âu ngót ngét cộng lại cũng gần 20 năm!
    Muốn khỏi lộn tui với ông Nguyễn Xuân Lộc nào đó xin tra:
    Google search Xuan Loc Nguyen/mathematician!

  11. Theo em quan niệm.khi nhận một món quà tinh thần thì người nhận trước tiên cám ơn và tìm cái nét đẹp từ cái tình của món quà đó một cách thân tình trân quý .
    Tiếng chào , lời khen , nụ cười còn cao hơn mâm cỗ mà ở nườc nào cũng thế thôi .
    FB có chức năng nhắn tin . Ta có thể nhằn tin gửi cái điều mà ta muốn nói , chỉ ta và người nhận tin đọc khe khẻ mà lịch sự đáng yêu lại có văn hóa .
    Tuổi tác của mọi người chúng ta giờ đâu còn trẻ nên dùng máy vi tính mắt kém cách gì cũng có lúc sai .
    Cám ơn GS Nguyen Dang Hung rất nhiều mọi sự ngưỡng mộ luôn dành cho người Thầy đáng kính .
    Cám ơn món quà thật đẹp từ Giáo sư rất nhiều .

  12. Những điều rất bình thường hay gặp phải . Em cũng thế có đôi khi hỏi người bên cạnh hay tra trên mạng Google để chắc ăn từ cần dùng .

  13. viết vậy là quá tốt rồi GS ơi.!. có người xa quê mấy năm đã nói tiếng Việt ngọng nghịu và cũng có nhà văn ở VN, người sử dụng chữ thường xuyên mà viết chính tả sai be bét.. thầy xa quê hơn 60 năm dùng sai/viết sai vài chữ là bình thường… nếu không nói là hơn hẳn các bạn trẻ ở VN. sinh viên, cử nhân, thậm chí vài nhà báo… thời xhcn

  14. Nhiều khi mình viết đúng, nhưng khi enter nó lại sai đi, viết nhanh không để ý, em bị hoài…

  15. Cảm nhận những lời tâm tình rất khiêm tốn của Gs.

    Cả cuộc đời thầy ở châu Âu, nói và viết tiếng Việt như thầy là quá tuyệt vời!

    Em cũng rất nhiều lần bị lỗi chính tả, và cố gắng hết sức để sữa chữa!

  16. Cám ơn các bạn đã ưu ái vào còm sửa chữa chính tả giúp tôi.
    Tôi đã nhiều lần bày tỏ, công nhận trên phây này là tôi rất dốt chính tả tiếng Việt. Nguyên do ngoài chuyện là dân Quảng, dân Nam, sống cả đời ở xứ người, tôi đã không được đi học tiểu học nghiêm túc. Khi còn ấu thơ tôi theo Ba tôi (đi kháng chiến) lưu lạc vùng núi Quảng Nam (Tiên Phước, Tam Kỳ…). Chỉ sau này vào được Sài Gòn hơn 12 tuổi với bắt đầu học tiểu học và đã cố gắng thanh toán bậc tiểu học trong 1 năm! Cho nên tôi vẫn thường nói là cái bằng khó nhọc nhất, làm tôi hãnh diện nhất trong đời là bằng tiểu học đạt được ở Sài Gòn trước khi được tuyển nhận vào học trường Pétrus Trương Vĩnh Ký!

    Cho nên lỗ hỗng văn phạm của tôi rất lớn, bây giờ về già vẫn có dịp là lộ ra, không phương giải quyết!
    Thế mà lại thích viết lách mới khổ!

    Cho nên, qua những dòng này tôi vừa xin lỗi, vừa cám ơn mọi người!

    Ngoài ra, tôi cũng rất quí trọng những khen chê nghiêm túc, có văn hóa, có lễ độ. Tôi coi người chê xây dựng là bạn tốt! Tôi luôn luôn giữ lại những “còm” phê phán khộng ác ý và chưa bao giờ “unfriend” những ai chê tôi!

    1. Tại tiếng Việt mình nó cũng khó và rắc rối. Em cũng sai hoài dù viết nhiều chứ đâu ít. Bà con sửa giùm em cảm ơn xong … lại sai

  17. Khi nào hết buồn rầu , hãy về VN, tvb mời anh ra quê của em – Ninh Thuận & Bình Thuận – sờ mấy chân cột gió mới xây dựng xong và rồi anh sẽ được ngắm các Nông Trại điện mặt trời nữa ……nè ./. ./.

  18. “Nắng chia” là lời tự sự của một trí thức ở tuổi xế chiều, khi nhìn lại quãng thời gian đã qua, những hành trình đã đi và những sự kiện đã trải nghiệm. Để rồi những tâm tư ấy trở thành chiêm nghiệm, nhân sinh quan cho chính tác giả và bất kỳ ai còn sống trên đời. “Sá gì gió nổi mưa tuôn, Đời tôi cõi tạm, giọt buồn thinh không” Cõi tạm ở đây không phải là tạm bợ, là sống tạm, sống không ý nghĩa. Cõi tạm nghĩa là có giới hạn, ai rồi cũng phải ra đi. Không ai là tồn tại mãi. Có khi giật mình nhìn lại, thấy thời gian trôi nhanh, những gì đã qua tựa như một giấc mộng, ngẫm lại thấy mình tóc đã pha sương. Phải chăng vì thế mà tác giả muốn phải sống sao cho ý nghĩa, làm được nhiều việc có ý nghĩa cho đời, cho người, để dù trong cõi tạm nhưng người không sống tạm? Bài thơ có sự so sánh tinh tế và độc đáo, thông qua hình ảnh “nắng chia”. “Nắng lên, chia nửa vườn tôi Nửa kia còn lại, dạt trôi về nguồn” “Nắng chia” cũng như hai phần thời gian quan trọng của đời người. Phần đã tắt nắng là hành trình đã qua, lâu lâu nhìn lại để nghĩ về lẽ sống. Phần còn vương nắng chính là tương lai, những hành trình đang đợi chờ phía trước. Cho dù bài thơ man mác buồn, có sự ngậm ngùi, luyến tiếc nhưng ẩn trong đó vẫn là niềm tin yêu cuộc sống và niềm hy vọng, thể hiện qua ánh nắng trong sân. Đó cũng hẳn là ánh nắng trong tâm hồn người trí thức còn nhiều ưu tư, trăn trở trước dòng đời.

  19. Bạch phát hùng tâm không đót ta

    Vương Trí Nhàn diễn Nôm;

    Tóc bạc rồi dù có hùng tâm cũng ngồi than thỏ suông mà thôi!

    Câu thơ chữ Hán của Ai mà súc tích và buồn đến thế?
    Xin miễn bình bịch!

    1. Câu thơ trên đây nằm trong bài thất ngôn bát cú, thơ chữ Hán trong tập thơ “Thanh Hiên thi tập” của Nguyễn Du với tâm trạng khá u uẩn!. Bài thơ có tên là

      Khai song:

      “Môn tiền yên cảnh cận như hà,
      Nhàn nhật khai song sinh ý đa.
      Lục nguyệt bồi phong bằng tỉ địa,
      Nhất đình tích vũ nghỉ di oa.
      Thanh chiên cựu vật khổ trân tích,
      Bạch phát hùng tâm không đốt ta.
      Tái bệnh thượng tu điều nhiếp lực,
      Bất tri thu tứ đáo thùy gia.”

      Dịch nghĩa:
      “Cảnh khói mây trước cửa gần đây không biết thế nào?
      Ngày nhàn mở cửa sổ thấy nhiều sinh ý.
      Sáu tháng liền chim bằng cỡi gió lớn mà đổi chỗ,
      Nước mưa đầy sân, kiến phải dời tổ.
      Tấm nệm xanh là vật cũ, phải khó nhọc mà giữ gìn.
      Tóc bạc rồi, dù còn có hùng tâm nhưng chỉ còn biết than thở.
      Bệnh tái phát nên phải gắng sức điều trị,
      Chẳng biết tứ thu đến nhà ai?”

      Có nhiều bản dịch thơ!
      Xin chép lại hai bản dịch mới nhất.

      1. Nhất Uyên Phạm Trọng Chánh
      (Gửi ngày 05/01/2015 06:40)

      Trước nhà cảnh vật đã ra sao,
      Mở cửa ngày nhàn sinh ý nhiều.
      Sáu tháng gió tung bằng lượn mãi;
      Một sân mưa đọng kiến bò cao.
      Chăn xanh vật cũ khư khư giữ.
      Tóc bạc hùng tâm luống nghẹn ngào.
      Trở bệnh hãy còn lo chạy chữa,
      Biết chi thu đã đến nhà nao?

      2. Nguyễn Văn Dũng Vicar
      (Gửi ngày 28/04/2016 23:04)

      Phong cảnh trước nhà nay sao rồi?
      Ngày nhàn mở cửa vẫn vui tươi
      Sáu tháng chim bằng bay cưỡi gió
      Sân đọng mưa lâu kiến di dời
      Vật cũ nệm xanh yêu quý giữ
      Hùng tâm tóc bạc thở than thôi
      Bệnh xưa vẫn phải lo điều dưỡng
      Không biết nhà ai tứ thu rơi?

      3. Nguyễn Đăng Hưng (6/5/2017)
      Tôi thử dịch dùng thể thơ lục bát nhé

      Mở cửa sổ

      Nhà tôi phong cảnh ra sao,
      Ngày lên mở cửa dạt dào tâm tư
      Nửa năm cởi gió đội mưa
      Kiến bò nơi khác, vật xưa vẫn còn
      Thảm xanh, nệm cũ sắt son
      Hùng tâm rót lại, mỏi mòn thở than
      Một thân bệnh cũ còn mang
      Biết đâu thu tứ tạt sang xứ nào?

  20. *Thầy Nguyen Dang Hung viết rất hay & có trích bài cũng rất rõ ràng-đọc là hiểu ngay…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *