PHỞ CƠM

PHỞ CƠM…. CƠM PHỞ…..
Ông chồng nói với vợ:
Ăn mãi cơm nhà, chán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà,….tôi thử được không?
– Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ:
Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viển vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!
– Ông chồng nài nỉ vợ, nhưng lần này có vẻ kiên quyết:
Cơm nhà nhạt nhẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn…..có vài đồng?
– Bà vợ tức ra mặt gằn giọng kiên quyết:
Phở nấu giò heo chưa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào “Ếch” *
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?
– Ông chồng lớn tiếng hơn thua:
Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.
– Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn “Hoạn Thư” lên đỉnh điểm:
Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm nhạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt….. không là không?
– Cha hàng xóm bên cạnh nghe được cuộc tranh luận nãy giờ vội thò sang:
Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê…..thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?
– Bà vợ cha hàng xóm nghe thấy thế lên tiếng quát chồng:
Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi mây tét mông…
– Ông chồng bên này bực mình:
Cơm khét, cơm khê mặc kệ ông
Đứa nào bước tới, chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?
– Bà vợ được thể lớn giọng:
Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?
– Ông chồng lúc này xuống nước, ngọt nhạt với vợ:
Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *