Cảm giác vừa như lạ

Cảm giác vừa như lạ, vừa như quen thuộc – tâm tình vốn cứng như đá núi bỗng mềm lại khi bước vào căn nhà ba gian, tựa lưng vào một ngọn đồi xanh mướt; bao nóng bức cát bụi như lùi lại gần 200 km, dưới xa đâu đó 2000 m, không gian mát rượi trong dòng nước nguyên sơ dẫn về từ thượng nguồn; chiều tối rất nhanh, nhìn ra ngoài sân, đom đóm lập loè; đêm lạ nhà thật sâu, thật dài trong tiếng ếch nhái uồm uộp, tiếng gió núi hun hút lạ lẫm; chắc chợp mắt đủ để biết cảm giác thức dậy ngay sau đó với tiếng gà gáy sáng, với khoảng xanh ngút mắt trước và sau nhà mà dưới kia hay gọi là view đẹp, với cái lành lạnh trong lành tới mức không muốn thời gian trôi tiếp…

Comments are closed.