Hay hay Dở đôi khi không còn quan trọng bằng khoảnh khắc nhìn thấy các con biết CHỦ ĐỘNG

Hay hay Dở đôi khi không còn quan trọng bằng khoảnh khắc nhìn thấy các con biết CHỦ ĐỘNG, MIỆT MÀI và SỐNG HẾT MÌNH với trang văn.
Hay hay Dở cũng không quan trọng nữa, chỉ cần các con biết BÀY TỎ – ĐỒNG CẢM và SẺ CHIA.
Dưới đây là bài viết trong giờ viết văn sáng tạo của bạn Hải My (lớp 3, mặc áo vàng, nhỏ xíu nhất lớp 🙁 ) – một câu chuyện “nhập vai” được viết bằng thật nhiều cảm xúc.
__________________________
Đề bài: Đóng vai là một cậu bé/cô bé mồ côi, em hãy viết thư cho một bạn nhỏ với nhan đề: “ Đừng làm mẹ khóc”.
ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC
Chắc cậu sẽ rất ngạc nhiên khi nhận được lá thư này bởi tớ chưa chưa gặp cậu bao giờ và có lẽ cậu cũng chưa không bao giờ thấy tớ. Tớ là một đứa trẻ sống lang thang trong khu phố nhộn nhịp này, không xa với khu biệt thự của gia đình cậu. Sáng nay, tớ đã thấy cậu giận dữ với mẹ. Cậu có biết có bao nhiêu lần tớ thấy khuôn mặt buồn rười rượi của mẹ cậu bên cửa sổ không? Có lẽ cậu chưa bao giờ thấy khuôn mặt mẹ lúc đó.
Tớ lớn lên trong sự cô đơn và lạnh lẽo, không được như cậu. Sáng sớm tinh mơ, khi tớ phải khổ cực đi kiếm ăn thì cậu được mẹ làm cho các món ngon bổ dưỡng. Những đêm đông lạnh giá, khi cậu có mẹ kéo chăn, hôn lên cái má phúng phính của cậu một chiếc hôn trong thầm lặng thì tớ phải co ro bên một gốc cây. Cậu có biết, khi cậu được mẹ kể một câu chuyện ý nghĩa cho nghe thì tớ lại đang nhớ mẹ vô cùng. Mẹ tớ mất khi tớ bốn tuổi. Lúc trước tớ và mẹ sống bên nhau rất hạnh phúc. Hôm đó, tớ và mẹ đi chơi, tớ chạy lao vào một chiếc ôtô và mẹ đã lao đến cứu tớ. Thế là …. Và có lẽ không chỉ riêng mẹ tớ mới hy sinh tất cả vì con mà mẹ cậu cũng vậy. Tớ đã chứng kiến hết những khoảnh khắc buồn vui của gia đình cậu. Những khi cậu ngủ mẹ cậu ôm cậu lặng lẽ sưởi ấm cho cậu còn tớ lại sưởi ấm lòng mình bằng những giấc mơ tươi đẹp, những kí ức hạnh phúc ngày có mẹ. Mẹ cậu chăm chỉ làm việc để kiếm tiền nuôi cậu trong khi tớ cật lực để đi ăn xin từ nhà này đến nhà khác. Trong khi tớ ngồi một mình lặng lẽ ngắm từng ngôi sao thì nhà cậu lại tràn ngập tiếng cười. Cậu được đi học ở một ngôi trường tốt còn tớ thì lại lén lút xem các cậu học bài. Lúc về, cậu được mẹ đón bằng nụ cười hiền hậu thì tớ lại nhận được những ánh mắt giận dữ. Sáng nay, chính cậu đã vùng vằng bỏ lại mẹ cậu ở cổng. Cậu có biết tớ ước ao gì không? Tớ ước được sống trong tình yêu thương của mẹ, được mẹ đắp chăn, được ăn các món ngon mẹ nấu, được mẹ hôn …như cậu. Tớ thèm được nghe thấy tiếng mẹ mắng. Cậu có biết những lời mẹ cậu mắng lại có ích, giúp cậu tiến bộ hơn không?
Những điều tớ ước lại quá xa xôi. Mẹ cậu sáng nay đã rất buồn khi dõi theo cái bóng nhỏ bé của cậu. Bây giờ, cậu vẫn có một người mẹ dịu hiền nên hãy yêu quý, quan tâm tới mẹ. Tình yêu mẹ dành cho cậu là vô bờ bến, thiêng liêng nên đừng bao giờ nghĩ mẹ mắng cậu là mẹ không yêu cậu nữa. Hãy trút bỏ tất cả giận dữ với mẹ để gia đình cậu luôn có tiếng cười.
Hãy biết trân trọng những ngày còn có mẹ, cậu nhé!
Một người bạn cậu chưa biết
Nguyễn Hải My,

Comments are closed.