Sáng chớm hạ

Sáng chớm hạ, ra phố làm bát phở bò hai “chứng trần” thêm ly cà phê nhâm nhi, nhìn ngắm cái sự tinh khôi của buổi giao mùa. Bỗng thấy bao cắc cớ sự đời, muộn phiền nhân thế dường như tan biến. Biết đủ thì sống dễ lắm! Thế nên có thơ rằng:
Dại khôn là chuyện bất phân
Thị phi là chuyện cõi trần thường nghe
Buồn thì cũng chẳng làm chi
Nhưng vui thì cũng có gì cao sang…
Học mùa thu để dịu dàng
Ngẫm từ cây cỏ để đàng hoàng xanh
Trông sương để biết phận mình
Nghe chuông chùa để yên bình nhân tâm…
Đời người cũng tựa dòng sông
Thản nhiên mà chảy cho đồng thêm xanh…
(Ảnh: Duong Tuong)

Comments are closed.