Sáng nay vô ngân hàng làm thủ tục vay ít tiền

Sáng nay vô ngân hàng làm thủ tục vay ít tiền. Vừa bước vào cái thấy mát lịm như lạc vào cõi khác, nên đầu óc thư thái hẳn. Đang lướt mắt xem quầy thủ tục nằm góc nào thì một tiên nữ áo vàng, vai đeo túi xách đẩy cửa vào.
Em ấy vào, sáng bừng một góc. Người đâu mà da trắng, dáng cao, mặt mũi sắc nét cứ như sinh ra là để toả sáng không bằng. Lúc ấy tự nhiên quên cụ mất mình vào đây để làm gì. Em ngân hàng đeo kính cận phải hỏi đi hỏi lại mãi “Anh ơi! Có việc chi rứa anh?”. Mình ngơ ngác mất một lúc, vì thật sự không nhớ vào đây làm gì.
Thì bất ngờ tiên nữ để cái túi xách xuống ghế, rồi với tay ra sau gáy buộc lại tóc. Động tác duyên dáng và nữ tính ấy khiến mình thêm mê mẩn.
Nhưng lạ thật, có cái gì dưới nách đen đen như nhọ nồi thế không biết! Nhìn kỹ hơn thì mô phật, lông nách nguyên một mảng, lởm chởm như râu mồm của một thiếu niên dậy thì.
Khỏi phải nói mình đã vỡ mộng đến mức nào. Vừa vỡ mộng vừa tiếc.
Vì nếu không có đám lông nách ấy, lát nữa đẩy cửa kính ra, mình tin rằng nàng sẽ tự bay lên trời như thiên thần, thay vì khoác lên bộ chống nắng và cưỡi Lead vàng hai gương như những ninja đường phố chính hiệu.
Ai hãy trả lại thiên thần cho tôi!

Comments are closed.